SỰ QUÁ TẢI CỦA TRẺ ĐẶC BIỆT

Hãy hình dung hành vi của một đứa trẻ như một tảng băng trôi.
Thứ chúng ta dễ thấy nhất là phần nổi: những lần con từ chối tham gia, không thể ngồi yên, bùng nổ cảm xúc hay phản ứng dữ dội. Nhưng những điều ấy không phải là “vấn đề” cần bị trừng phạt hay sửa chữa.
Bởi giống như một tảng băng trôi, phần lớn điều thực sự đang diễn ra lại nằm ẩn sâu bên dưới – trong vùng không ai thấy được.
Ở đó có thể là nỗi lo âu không diễn tả được, cảm giác cơ thể đang rối loạn, hoặc những nhu cầu chưa từng được thấu hiểu.
Đặc biệt là khi con trải qua một cơn khủng hoảng cảm giác – xin hãy nhớ rằng:
ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CƠN ĂN VẠ CẦN PHẢI BỊ PHẠT
Con không đang cố “làm quá lên” để thu hút sự chú ý.
-> Con đang đau đớn thật sự.
Đó là phản ứng của một cơ thể và tâm trí quá tải, không còn cách nào khác để chịu đựng.
Những cơn khóc, la hét, co người, không nói được hay tự làm đau mình – đều là tín hiệu của sự tuyệt vọng cần được giúp đỡ, không phải là sự bướng bỉnh.
Bởi mỗi đứa trẻ là một bức tranh hoàn chỉnh – được dệt nên từ cảm giác, vận động, cảm xúc, ngôn ngữ, nhận thức, mối quan hệ và môi trường sống.
Chỉ khi ta nhìn con bằng một lăng kính đủ rộng và trái tim đủ mềm, ta mới không hỏi:
——
“Làm sao để sửa hành vi này?”
Mà sẽ bắt đầu hỏi:
“Hành vi này đang muốn nói điều gì về nhu cầu sâu bên trong của con mình?”
——
Và lúc đó, điều quý giá nhất chúng ta có thể trao cho con không phải là lời quát mắng – mà là sự dịu dàng, kiên nhẫn và tử tế. Hiểu và thương con nhiều hơn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *