THAY VÌ MUA MÓN TIẾP THEO, HÃY THỬ MỘT VÒNG THUÊ
Có một vòng lặp rất quen thuộc trong nhiều gia đình có trẻ nhỏ.
Con nhìn thấy một món đồ chơi mới.
Con thích.
Ba mẹ thấy món đó cũng hay.
Mua.
Con hào hứng vài ngày.
Rồi món đồ dần nằm yên trên kệ.
Một thời gian sau, một món mới lại xuất hiện.
Và vòng lặp bắt đầu lại:
THẤY → THÍCH → MUA → CHƠI → CHÁN → CẤT → MUA TIẾP.
Không có gì sai khi mua đồ chơi cho con.
Có những món rất đáng sở hữu, thậm chí trở thành một phần ký ức tuổi thơ.
Nhưng trước món tiếp theo, BBF muốn mời ba mẹ thử một vòng khác.
CHỌN → THUÊ → CHƠI → QUAN SÁT → ĐỔI
Chỉ một vòng thôi.
Rồi hãy xem gia đình cảm nhận thế nào.
ĐỪNG VỘI HỎI: “MÓN TIẾP THEO MUA GÌ?”
Hãy thử đổi câu hỏi thành:
“TRẢI NGHIỆM TIẾP THEO CON NÊN THỬ LÀ GÌ?”
Hai câu hỏi nghe có vẻ gần giống nhau.
Nhưng chúng dẫn đến hai cách lựa chọn rất khác.
Khi hỏi “mua gì?”, chúng ta thường nghĩ về sản phẩm.
Giá bao nhiêu?
Thương hiệu gì?
Có đẹp không?
Đánh giá tốt không?
Có đáng tiền không?
Nhưng khi hỏi “con nên trải nghiệm gì?”, điểm xuất phát trở thành đứa trẻ.
Con đang thích gì?
Con đã chơi kiểu này lâu chưa?
Con cần thử thách mới không?
Con thích xây dựng, vận động hay nhập vai?
Có trải nghiệm nào con chưa từng thử?
BBF MUỐN ĐƯA ĐỨA TRẺ TRỞ LẠI TRUNG TÂM CỦA QUYẾT ĐỊNH.
BƯỚC 1 – CHỌN
Một vòng thuê không nên bắt đầu bằng việc chọn món đang “hot”.
Hãy bắt đầu bằng con.
Ví dụ:
Bé 3 tuổi – mê xe.
Bé 4 tuổi – thích xây dựng.
Bé 5 tuổi – thích vận động.
Bé 6 tuổi – thích thử thách.
BBF có thể dựa trên độ tuổi, sở thích và 6 Kỹ năng vàng để thu hẹp lựa chọn.
Ba mẹ không cần lướt qua hàng trăm món.
BBF cũng không cần đưa ra hàng chục gợi ý.
CHỈ CẦN MỘT VÀI LỰA CHỌN CÓ LÝ DO RÕ RÀNG.
BƯỚC 2 – THUÊ
Đây là lúc ba mẹ làm một điều rất nhỏ nhưng khác với thói quen cũ.
ĐỪNG MUA VỘI.
Hãy để món đồ đến nhà trong một khoảng thời gian phù hợp.
Con vẫn có cảm giác háo hức khi một trải nghiệm mới xuất hiện.
Con vẫn được mở ra một thế giới chơi mới.
Nhưng ba mẹ chưa cần quyết định:
“Món này sẽ ở trong nhà mình vài năm tới.”
Đó chính là sự linh hoạt mà việc thuê mang lại.
TRẢI NGHIỆM CÓ THỂ ĐẾN TRƯỚC.
SỞ HỮU CÓ THỂ QUYẾT ĐỊNH SAU.
BƯỚC 3 – CHƠI
Đây mới là phần quan trọng nhất.
Không phải ngày giao hàng.
Không phải chiếc hộp.
Không phải giá trị niêm yết của món đồ.
Mà là:
ĐIỀU GÌ XẢY RA KHI MÓN ĐỒ ĐƯỢC ĐẶT TRƯỚC MẶT CON?
Con có chủ động bước tới không?
Con chơi theo hướng dẫn hay nghĩ ra cách riêng?
Con chơi năm phút hay quay lại nhiều lần?
Con có kéo ba mẹ vào chơi cùng?
Con có bắt đầu kể chuyện?
Có thử đi thử lại khi chưa làm được?
Một món đồ chỉ thực sự chứng minh giá trị của nó sau khi trẻ bắt đầu chơi.
BƯỚC 4 – QUAN SÁT
BBF không muốn ba mẹ biến việc chơi thành một bài kiểm tra.
Không cần ngồi bên cạnh với bảng đánh giá.
Chỉ cần để ý một vài điều.
CON CÓ QUAY LẠI KHÔNG?
Đây là một tín hiệu rất đáng giá.
Ngày đầu trẻ hào hứng với điều mới là chuyện bình thường.
Nhưng ba ngày sau?
Một tuần sau?
Khi không ai nhắc, con có tự lấy món đó ra?
Con có tìm được cách chơi mới?
Nếu có, ba mẹ vừa hiểu thêm một chút về sở thích thật sự của con.
Nếu không, điều đó cũng có giá trị.
MỘT MÓN CON KHÔNG THÍCH VẪN GIÚP GIA ĐÌNH BIẾT LỰA CHỌN TIẾP THEO NÊN KHÁC ĐI NHƯ THẾ NÀO.
BƯỚC 5 – ĐỔI
Khi cuộc chơi đã đi đến điểm phù hợp, món đồ quay về BBF.
Được kiểm tra.
Được Care.
Được chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.
Còn gia đình thì không phải tìm thêm một góc tủ để cất món đồ mà con đã khám phá xong.
BBF lại hỏi:
“TIẾP THEO CON MUỐN THỬ ĐIỀU GÌ?”
Có thể vẫn là cùng sở thích nhưng khó hơn.
Con mê xây dựng?
Lần trước xây tự do.
Lần này thử một bộ có nhiều thử thách hơn.
Con mê xe?
Lần trước chơi phương tiện.
Lần này kết hợp xe với đường, cầu và xây dựng.
Hoặc cũng có thể đổi hoàn toàn:
“TUẦN NÀY MÌNH THỬ MỘT ĐIỀU CON CHƯA TỪNG CHƠI NHÉ?”
Và một vòng mới bắt đầu.
SAU MỖI VÒNG THUÊ, GIA ĐÌNH KHÔNG CHỈ ĐỔI ĐỒ CHƠI
Ba mẹ đang tích lũy một thứ quan trọng hơn:
SỰ HIỂU BIẾT VỀ CON.
Vòng đầu tiên:
Con thích xe.
Vòng thứ hai:
Con thích xây đường cho xe hơn là chỉ đẩy xe.
Vòng thứ ba:
Con rất thích giải quyết những thử thách xây dựng.
Vòng thứ tư:
Con có thể ngồi rất lâu khi được tự thiết kế.
Dần dần, câu:
“Bé 4 tuổi thích xe.”
có thể trở thành một bức tranh rõ hơn:
“CON THÍCH XÂY DỰNG, THỬ NGHIỆM VÀ TỰ TÌM RA CÁCH GIẢI QUYẾT.”
Đó là lúc BBF không chỉ luân chuyển đồ chơi.
BBF BẮT ĐẦU XÂY MỘT HÀNH TRÌNH TRẢI NGHIỆM QUANH ĐỨA TRẺ.
VÀ NẾU CON THỰC SỰ YÊU MỘT MÓN?
Thì hãy nghĩ đến việc sở hữu.
BBF không chống lại việc mua đồ chơi.
Ngược lại, BBF muốn những món được mua là những món xứng đáng được ở lại.
Nếu con đã thuê.
Đã chơi nhiều lần.
Đã liên tục quay lại.
Đã sáng tạo thêm nhiều cách chơi.
Và gia đình thấy món đó sẽ còn giá trị trong thời gian dài…
LÚC ẤY, MUA LÀ MỘT QUYẾT ĐỊNH CÓ CƠ SỞ HƠN.
BBF muốn tạo ra một nguyên tắc rất đơn giản:
THỬ NHỮNG GÌ CON TÒ MÒ.
THUÊ NHỮNG GÌ CON ĐANG KHÁM PHÁ.
SỞ HỮU NHỮNG GÌ CON THỰC SỰ GẮN BÓ.
HÃY NHÌN LẠI GÓC ĐỒ CHƠI Ở NHÀ
Có thể ba mẹ sẽ thấy ba nhóm.
Nhóm thứ nhất: những món con vẫn chơi thường xuyên.
Hãy giữ chúng.
Nhóm thứ hai: những món thỉnh thoảng con vẫn quay lại.
Có thể luân phiên đưa ra – cất đi để làm mới góc chơi.
Và nhóm thứ ba: những món đã rất lâu không được chạm tới.
Chính nhóm thứ ba đặt ra một câu hỏi:
“NẾU ĐƯỢC LÀM LẠI, MÌNH CÓ NHẤT THIẾT PHẢI MUA MÓN NÀY KHÔNG?”
Nếu câu trả lời là không chắc…
Có lẽ lần tới, hãy thử thuê trước.
MỘT VÒNG THUÊ CÓ THỂ THAY ĐỔI CẢ CÁCH GIA ĐÌNH NHÌN VỀ ĐỒ CHƠI
Ban đầu, ba mẹ có thể đến BBF vì muốn tiết kiệm.
Nhưng sau một thời gian, giá trị lớn hơn có thể không nằm ở tiền.
Mà là việc gia đình bắt đầu phân biệt được:
Trải nghiệm nào chỉ cần xuất hiện trong một giai đoạn.
Món nào con nhanh chóng khám phá xong.
Món nào đáng thuê lại.
Và món nào thực sự đáng sở hữu.
Căn nhà có thể ít đồ hơn.
Nhưng thế giới trải nghiệm của con không nhất thiết phải ít đi.
ÍT SỞ HỮU HƠN KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ ÍT TUỔI THƠ HƠN.
Đôi khi điều ngược lại mới đúng.
🐰 TRƯỚC MÓN ĐỒ CHƠI TIẾP THEO…
Ba mẹ thử đừng bấm “Mua ngay” vội.
Hãy gửi BBF:
“BÉ ___ TUỔI – ĐANG MÊ ___ – MUỐN THỬ MỘT VÒNG THUÊ.”
BBF giúp ba mẹ chọn.
BBF Care trước khi giao.
Con trải nghiệm.
Ba mẹ quan sát.
Hết vòng, trả lại và chọn hành trình tiếp theo.
Chỉ cần thử một lần.
Rồi chính gia đình sẽ quyết định mô hình này có phù hợp hay không.
ĐỪNG ĐỂ TUỔI THƠ CỦA CON ĐƯỢC ĐO BẰNG SỐ ĐỒ CHƠI ĐANG NẰM TRONG NHÀ.
Hãy thử đo bằng:
Bao nhiêu điều con đã được khám phá.
Bao nhiêu kiểu chơi con đã trải nghiệm.
Bao nhiêu lần con được thử một điều mới.
Bao nhiêu khoảnh khắc ba mẹ thực sự chơi cùng con.
Bởi sau cùng, thứ trẻ cần không phải lúc nào cũng là món đồ chơi tiếp theo.
ĐÔI KHI, CON CHỈ CẦN MỘT TRẢI NGHIỆM TIẾP THEO.
THAY VÌ MUA MÓN TIẾP THEO – HÃY THỬ MỘT VÒNG THUÊ.
BBF – Gắn kết yêu thương.


