🌱 Khi con kể chuyện bằng đồ chơi
Có những lúc con không kể chuyện bằng lời.
Con kể bằng đồ chơi.
Một con thú biết nói.
Một chiếc xe có cảm xúc.
Một ngôi nhà trải qua đủ mọi biến cố
ngay trên tấm thảm quen thuộc.
Khi con chơi như vậy,
con không chỉ đang tưởng tượng.
Con đang kể câu chuyện của mình
bằng cách con biết và con thấy an toàn nhất.
Với trẻ nhỏ,
đồ chơi chính là ngôn ngữ trung gian.
Con dùng chúng để nói về thế giới,
và cũng để nói về chính mình.
Khi con cho búp bê đi ngủ,
có thể con đang kể về một ngày mệt.
Khi con để các nhân vật cãi nhau rồi làm hòa,
có thể con đang xử lý một cảm xúc chưa gọi tên được.
Câu chuyện của con
không cần logic hoàn chỉnh.
Không cần mở đầu – cao trào – kết thúc.
Điều quan trọng là
con đang diễn đạt được suy nghĩ và cảm xúc của mình.
Nếu người lớn vội chỉnh:
“Không đúng cốt truyện đâu.”
“Sao con kể lộn xộn vậy?”
con sẽ dần học cách ngừng kể.
Nhưng khi người lớn chỉ cần lắng nghe và nói:
“Rồi chuyện gì xảy ra tiếp?”
“Nhân vật này đang cảm thấy thế nào?”
con sẽ kể nhiều hơn.
Rõ hơn.
Và tự tin hơn.
Qua mỗi lần kể chuyện bằng đồ chơi,
ngôn ngữ của con được mở rộng.
Con học cách nối ý.
Học cách dùng từ để mô tả.
Học cách đặt mình vào góc nhìn của người khác.
Đó là nền tảng rất quan trọng
cho khả năng giao tiếp và thấu cảm sau này.
Tại BBF / BabyFun,
chúng tôi trân trọng những buổi chơi
nơi con được kể chuyện theo cách của mình.
Bởi vì mỗi câu chuyện con kể ra,
dù bằng lời hay bằng đồ chơi,
đều là một bước con hiểu mình hơn và kết nối với thế giới tốt hơn.
Và đôi khi,
chỉ cần ngồi xuống,
nghe con kể,
là ba mẹ đã giúp ngôn ngữ của con lớn lên rồi.
💛 BBF – Lắng nghe câu chuyện con kể, dù con kể bằng đồ chơi.


