🌱 Trấn an không phải là dỗ dành
Khi con khóc, giận hay sợ,
phản xạ quen thuộc của người lớn thường là dỗ dành.
“Thôi nào, nín đi.”
“Có gì đâu mà buồn.”
“Ba/mẹ mua cái khác cho con nhé.”
Chúng ta làm vậy vì thương con,
vì muốn cảm xúc khó ấy kết thúc thật nhanh.
Nhưng trấn an không giống dỗ dành.
Dỗ dành thường nhằm làm con ngừng khóc.
Trấn an nhằm giúp con cảm thấy an toàn trong cảm xúc của mình.
Khi dỗ dành,
chúng ta cố gắng chuyển hướng sự chú ý của con.
Khi trấn an,
chúng ta ở lại với cảm xúc đang diễn ra.
Trấn an không cần lời nói dài dòng.
Không cần hứa hẹn.
Không cần giải thích đúng – sai.
Trấn an chỉ cần:
-
Một giọng nói chậm lại
-
Một sự hiện diện bình tĩnh
-
Một câu công nhận rất thật
“Ba/mẹ ở đây.”
“Ba/mẹ thấy con đang rất buồn.”
“Con không phải một mình.”
Khi được trấn an đúng cách,
con học được rằng:
cảm xúc khó không làm mối quan hệ đổ vỡ.
Con có thể buồn.
Có thể giận.
Có thể sợ.
Và vẫn được yêu thương.
Nếu mỗi lần con có cảm xúc mạnh
đều bị dỗ cho qua thật nhanh,
con sẽ học cách:
-
Né tránh cảm xúc
-
Phụ thuộc vào yếu tố bên ngoài để bình tĩnh
-
Và nghi ngờ cảm xúc của chính mình
Ngược lại,
khi con được trấn an bằng sự hiện diện,
con dần học cách:
-
Ở lại với cảm xúc
-
Tin rằng cảm xúc rồi sẽ qua
-
Và tự xoa dịu chính mình
Trấn an không làm con yếu đuối.
Trấn an tạo ra nội lực.
Một đứa trẻ được trấn an đủ nhiều
sẽ lớn lên với cảm giác an toàn bên trong,
không cần phải tìm kiếm sự xoa dịu bằng hành vi cực đoan
hay bằng việc làm hài lòng người khác.
Tại BBF / BabyFun,
chúng tôi tin rằng:
điều con cần nhất trong những lúc cảm xúc dâng cao
không phải là giải pháp,
mà là một người ở lại, bình tĩnh và đáng tin cậy.
Trấn an không phải để làm con nín.
Trấn an là để con biết rằng:
dù con đang cảm thấy thế nào, con vẫn an toàn và được yêu thương.
💛 BabyFun – Ở lại đủ lâu để cảm xúc con được yên.


