🌱 Khi con học cách gọi tên cảm xúc của mình

🌱 Khi con học cách gọi tên cảm xúc của mình

Trước khi con có thể kiểm soát cảm xúc,
con cần làm được một việc quan trọng hơn:
nhận ra và gọi tên cảm xúc ấy.

Với trẻ nhỏ,
cảm xúc đến rất nhanh
nhưng từ ngữ để nói về cảm xúc
lại đến rất chậm.

Con có thể buồn,
nhưng chưa biết nói “con buồn”.
Con có thể giận,
nhưng chỉ biết la hét hoặc ném đồ.

Không phải vì con không hiểu mình.
Mà vì con chưa có đủ từ để nói về điều đang diễn ra bên trong.

Khi con chưa gọi được tên cảm xúc,
cảm xúc sẽ đi ra bằng hành vi.

Khóc thay cho buồn.
La hét thay cho tức giận.
Bỏ chạy thay cho sợ hãi.

Đó là cách giao tiếp duy nhất con có lúc này.

Khi người lớn giúp con gọi tên cảm xúc,
một điều rất quan trọng xảy ra.

Khi nghe:
“Con đang buồn vì không được chơi tiếp.”
“Có vẻ con đang giận vì chưa tới lượt.”

con bắt đầu hiểu rằng:
cảm xúc của mình có tên gọi.
Và khi có tên,
cảm xúc không còn quá mơ hồ và đáng sợ.

Gọi tên cảm xúc
không làm cảm xúc mạnh hơn.
Ngược lại,
nó giúp cảm xúc dịu xuống.

Bởi vì lúc này,
con không còn một mình trong cảm xúc đó.

Con được người lớn nhìn thấy.
Được hiểu.
Và được đồng hành.

Dần dần,
con sẽ bắt đầu tự nói:
“Con buồn.”
“Con giận.”
“Con sợ.”

Đó là một bước phát triển rất lớn.

Một đứa trẻ biết gọi tên cảm xúc của mình
sẽ dễ:

  • Nhờ giúp đỡ

  • Giải thích hành vi

  • Và tìm cách điều chỉnh thay vì bùng nổ

Điều quan trọng là
người lớn không phủ nhận cảm xúc của con.

Không cần nói:
“Có gì đâu mà buồn.”
“Chuyện nhỏ thôi.”

Chỉ cần nói:
“Ba/mẹ thấy con đang buồn.”

Sự công nhận ấy
chính là nền tảng của an toàn cảm xúc.

Tại BBF / BabyFun,
chúng tôi tin rằng:
dạy con gọi tên cảm xúc
không phải để con “ngoan” hơn,
mà để con hiểu chính mình hơn.

Và khi con hiểu mình,
con sẽ dần học cách
sống hòa hợp với cảm xúc,
thay vì sợ hãi hay chống lại nó.

💛 BabyFun – Gọi tên cảm xúc cùng con, để con không phải gánh cảm xúc một mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *